Sunday, April 3, 2016

Cây vú sữa



Ngày xưa, có 1 cậu bé được mẹ rất mực nuông chiều cho nên cậu ta rất nghịch ngợm và rất mải chơi.

Có 1 lần, cậu ta bị mẹ quát, cậu tỏ thái độ vùng vằng rồi bỏ đi khỏi nhà.

Cậu ta đã lang thang rất nhiều nơi, mẹ cậu ở nhà không biết được tin tức gì của cậu từ lúc cậu bỏ đi nên rất buồn và lo lắng.

Ngày nào cũng vậy mẹ cậu ngồi trên bậc thềm trông ngóng cậu trở về nhà.

Vài tuần trôi qua mà vẫn không thấy cậu trở về nhà.

Bởi vì do quá buồn đau và mệt mỏi nên mẹ cậu đã đổ bệnh và qua đời.
Cậu cũng đã bỏ nhà đi đã khá lâu rồi, cho đến 1 hôm, bụng cậu vừa đói vừa lạnh, cậu lại còn bị lũ trẻ lớn tuổi hơn bắt nạt, cậu khi đó mới nhớ đến mẹ của mình.

-“Phải rồi, khi mình đói, mẹ nấu cơm cho mình ăn, khi mình bị trẻ con khác ăn hiếp, mẹ luôn bênh vực mình, mình phải về với mẹ thôi”.

Khi đó cậu đã tìm đường trở về nhà.

...........

Tại ngôi nhà quen thuộc, mọi thứ vẫn như xưa, nhưng mà cậu tìm mãi vẫn không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

- Mẹ ơi mẹ đâu rồi, con đói quá mẹ ơi !

- Gọi mẹ mãi vẫn không thấy mẹ đâu, cậu ta khụy xuống, rồi ôm 1 thân cây ở trong vườn và khóc.

Kỳ lạ thay, cành cây bỗng rung mạnh.Cây nghiêng cành, 1 trái to rơi vào lòng bàn tay cậu bé.

Cậu bé cắn trái cây đó 1 miếng rất to. Cậu kêu lên "chát quá"

Lại có một trái nữa rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hột của trái. Cậu kêu lên "cứng quá".

Tiếp theo lại có một trái nữa rơi xuống tay cậu. Cậu khẽ lấy tay bóp men quanh trái, lớp vỏ mềm của trái dần dần khẽ nứt ra 1 khe nhỏ. 1 dòng sữa trắng sóng sánh tiết ra, có vị thơm ngọt như sữa mẹ.

Cậu ta ghé miệng hứng lấy những dòng sữa ngọt ngào của trái.

Cây bỗng rung rinh cành lá, thì thào :

“Ăn trái 3 lần mới biết được trái ngon

Con có lớn khôn mới biết lòng cha mẹ”.
Cậu đã bật khóc vì nhận ra rằng mẹ của cậu đã không còn nữa.

Cậu nhìn lên trên tán lá, những cành lá sum xuê trái ngọt, lá một mặt xanh nhẵn, một mặt đỏ hoe như mắt của một người mẹ khóc mòn mỏi chờ con về. Cậu ôm thân cây vỡ òa, thân cây thô ráp xù xì tự như đôi bàn tay vất vả làm lụng của người mẹ.

Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây.

Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cành lá như tay mẹ âu yếm vỗ về.

Cậu kể cho mọi người nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình…

Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích.

Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=786601244804311&set=a.786598894804546.1073741865.100003633285282&type=3&theater

No comments:

Post a Comment