Tuesday, February 7, 2017

Những chuyện liên quan đến Anna: 2 - Mẹ đi học và Tìm tình nguyện viên

Tranh thủ Anna vừa ngủ, mình muốn kể 2 câu chuyện cũng là để lưu lại, sau này Anna đọc. Chuyện là thế này...
Chuyện thứ 1: Mình đi học, theo quy định là phải gặp giáo sư để thảo luận. Cứ 2 tuần thì gặp 1 lần. Lần đầu tiên đi gặp bà giáo, cả nhà Anna đùm đùm đề đề kéo nhau lên trường. Bà giáo thấy vậy nên cũng hiểu tình hình của "một bà mẹ có con nhỏ, đi nạng và đi học". Thế là mình cũng có đề nghị giáo sư là cho gặp 4 tuần 1 lần tại trường. Và lần còn lại thì làm việc qua email hoặc Skype. Giáo sư đồng ý cái rụp! Thêm vào đó, giáo sư còn đề nghị rằng "những ngày nào mình không lên trường được thì cứ email cho bà, bà sẽ đến nhà đón 2 mẹ con để đến quán cafe nào đó và làm việc. Bà sẽ chăm sóc Anna giúp vì bà cũng đang chăm 2 đứa cháu ngoại". Bà còn nói vui rằng bà có kỹ năng chăm sóc trẻ rất tốt! Được lời như cởi tấm lòng. Mình nói: nếu bà giáo đã có thể đến tận nhà đón 2 mẹ con thì tại sao không ở tại nhà mình để làm việc luôn, vì nhà có đầy đủ tiện nghi. Thế là bà cười "ờ há!" Vậy đó, bà giáo dễ thương vô cùng. Mẹ Anna đi học, được học được tiền, và còn được bà giáo về tận nhà "phụ đạo". Còn gì tuyệt vời hơn!!!!
Chuyện thứ 2: Mỗi một đứa trẻ sinh ra ở Úc, khi xuất viện về nhà, nữ hộ sinh (midwife) ở bệnh viện sẽ đến tận nhà để kiểm tra. Tuỳ tình hình của bà mẹ và trẻ mà họ tới 1-3 lần. Hai mẹ con Anna được thăm tới 3 lần. Sau đó, hồ sơ của mẹ con Anna sẽ được chuyển về địa phương, gọi là Trung tâm chăm sóc bà mẹ và trẻ em (MCH). Khi Anna 2 tuần tuổi, nữ hộ sinh ở trung tâm này sẽ đến nhà thăm 2 mẹ con 1 lần duy nhất. Sau đó, hai mẹ con sẽ ra trung tâm theo lịch hẹn. Cái hẹn ra trung tâm lần đầu khi Anna 4 tuần tuổi. Ở thời điểm này, Anna được kiểm tra toàn bộ (tai, mắt, vận động, chiều cao, cân nặng, vòng đầu...). Còn mẹ Anna thì cũng được thăm hỏi về sức khoẻ, về vết mổ, về tình hình cho con bú,... đặt biệt là làm 1 bài khảo sát nhỏ về chứng trầm cảm sau sinh [1].
Trung tâm này nắm rất rõ tình hình của mình. Họ cũng đã biết có ông bà ngoại Anna sang phụ chăm sóc, nhưng sẽ về sớm, sau khi Anna được 6 tuần. Sau đó, họ hỏi mình rằng: Sau khi ông bà ngoại về và khi không có ba Anna ở nhà thì hai mẹ con phải làm sao? Mình cười và bảo là phải tự xoay sở thôi, vì không có họ hàng bà con gì bên này cả. Bạn bè thì cũng có bạn học nhưng ai cũng bận học, không giúp được.
Và thế là cô nữ hộ sinh liền đề nghị rằng: Cô ấy sẽ viết thư đề nghị giúp đỡ cho trường hợp của mình "tìm tình nguyện viên đến nhà phụ mình chăm sóc Anna những khi không có ba Anna ở nhà". Mình nghe xong, mắt tròn mắt dẹt vì ngạc nhiên. Mình cứ nghĩ "trời sinh voi sinh cỏ", ông bà ngoại về rồi, đặt mình vào tình cảnh thì tự khắc có cách giải quyết, tuy có chút khó khăn nhưng không có nghĩa là không vượt qua được. Thế nhưng, cái chuyện chăm sóc Anna này, nghĩ là chuyện cá nhân, nhưng không, con mình đẻ ra, nó là con mình nhưng ở cái xứ này, "nó còn là tài sản quốc gia" nên cần phải được chăm sóc kỹ lưỡng. Mọi tình huống có "nguy cơ nguy hại cho Anna, cho dù là xuất phát từ bà mẹ, ví như nguy cơ té ngã khi ẵm bồng" thì phải được loại trừ triệt để "tuyệt đối không ẵm bồng đi lòng vòng, dủ chỉ là quanh nhà".... Chợt nhận ra, họ nghĩ ra những tình huống "nguy cơ" và chủ động đề nghị/lên kế hoạch giúp đỡ để hai mẹ con được an toàn.
Thế mới thấy, những tình huống tưởng như "phải hết sức cố gắng để thích nghi" thì lại được sự hỗ trợ tuyệt vời!
Thấy đời sao đẹp quá!!!!

Từ An
Melbourne, 8 Feb 2017

Wednesday, November 16, 2016

Thesis: Sexual and Reproductive Health of People Living With Physical Disabilities in Ho Chi Minh City, Vietnam

Abstract:

This study examines the sexual and reproductive health issues of people living with physical disabilities in Ho Chi Minh City, Vietnam. People with disabilities in Vietnam face may challenges; they are not expected to marry, earn money, or take care of themselves. People with physical disabilities are seen as asexual or lacking sexual ability and it is widely believed that women with physical disabilities cannot give birth. This means that the sexual and reproductive health needs are frequently overlooked or ignored by their family, teachers and health care providers. People with disabilities often lack knowledge and access to appropriate services and resources. 
This study involved interviews with 20 people with disabilities (10 women and 10 men). The findings revealed that participants relied on friends and the media and their own experiences to learn about sexual and reproductive health. The physical disabilities of the study participants created problems for their sexual health, including issues with the sexual positions available to them. Reproductive health issues were exacerbated by their poor knowledge and by the poor attitudes of health care providers and the inaccessibility of some hospital environments. These issues created substantial barriers and some study participants avoided seeking health care. Generally participants had devised their own solutions to their sexual health problems. 
This study suggests that there is considerable room for improving the sexual and reproductive health experiences of people with physical disability in Vietnam. Policies to address the stigma associated with physical disability, especially among educators and health service providers, are needed. The accessibility of health service environments also needs to be addressed so that people with disabilities can actively seek and obtain appropriate sexual and reproductive health care.

Link download:  http://arrow.latrobe.edu.au:8080/vital/access/manager/Repository/latrobe:42204

Tuesday, November 1, 2016

Mang thai và sinh con

Mình đã từng phỏng vấn nhiều phụ nữ khuyết tật ở Thành phố Hồ Chí Minh về chủ đề sức khoẻ sinh sản, vì đó là một phần chủ đề trong đề tài mình nghiên cứu. Dĩ nhiên, trong đó có cả việc mang thai, khám thai và sinh con ở bệnh viện.

Lặng nghe những câu chuyện của họ, mình chẳng thấy có cái tia sáng nào loé lên trong việc khám thai và sinh con của họ. Ý mình muốn nói đến cách phục vụ ở bệnh viện cũng như các tiếp cận cho người khuyết tật ở bệnh viện.

Nói đến bệnh viện, ai ai cũng biết hiện trạng bệnh viện ở Việt Nam mình. Chẳng lấy gì làm tự hào, toàn kể ra bao điều tiêu cực, hạn chế. Nói mãi mà vẫn không khắc phục được. Tệ hại hơn nữa là thái độ của những người trong ngành y tế như y tá, bác sỹ ... thì "hóng hách", "quát nạt bệnh nhân"...  vẫn là thuật ngữ luôn được dùng để chỉ nhóm người này.

Đối với người không khuyết tật đã nhiều khó khăn, thì với người khuyết tật sao có thể dễ dàng được. Những câu chuyện đại loại như sau đã được người khuyết tật chia sẻ:

1. Ôi em ơi, họ không có tiếp cận gì cho mình đâu. Hồi đó nha, chị đã bầu 6 tháng rồi, bụng to rồi. Vậy mà, chồng chị vẫn phải cõng chị lên lầu khám thai. Rồi khi bụng to hơn, chồng phải bế ngửa. Khổ thân chồng chị! Bế chị với cái bầu to tướng đi lên lầu, đâu có nhẹ đâu em!

2. Hồi chị đi sinh bé thứ 3, lúc vào phòng sinh, mình đang đau đẻ, cái ông bác sỹ hỏi mình là "sinh lần đầu hả?". Mình bảo là: "dạ không, đứa thứ 3 đó bác sỹ ơi". Rồi cái ổng hỏi: "Thế có mấy cha?". Mình bảo là:" Dạ một cha thôi bác sỹ!". Lúc đó đau, mà nghe ổng hỏi vậy cũng tức lắm. Ổng làm như là mình "làm gái" vậy. Ý ổng muốn nói là 3 đứa con của mình là 3 cha khác nhau. Lúc đó giận, nhưng đau quá nên không nói gì ổng. Mà thấy bị xúc phạm lắm em!

3. Cái hồi chị đi sinh con gái ở bệnh viện Từ Dũ. Cái bà y tá trưởng ở đó nói với chị là "cái thân vậy mà con mang bầu!" Chị mới nghĩ trong bụng: "Ủa, bộ khuyết tật bị cấm làm mẹ hay sao?" Hồi đó, mình nhát, không dám nói gì, chứ bây giờ là cãi lại à. Rồi lúc sinh xong, chị chuyển phòng khác nằm. Cái rồi chồng chị vào thăm nuôi, bao nhiêu người dòm ngó, coi chồng chị có bị làm sao không? Vì họ nghĩ, chị vậy (ý nói bị khuyết tật) sao có chồng không khuyết tật được. Thấy mắc cười!....

Những câu chuyện như vậy, mình nghe rồi ám ảnh. Thầm nghĩ rằng "sau này, mình khỏi chồng con gì luôn, cho khoẻ tấm thân".

Nhưng rồi, may mắn đến, duyên số đến. Đùng cái, mình lấy chồng và có bầu ngay sau đó không lâu. Chính vì vậy mà mình có dịp trải nghiệm dịch vụ y tế tại Úc.

Lúc phát hiện có thai, việc đầu tiên là đi bác sỹ (GP: General Practitioner). Sau đó, bác sỹ chỉ định cho đi thử máu, nước tiểu để làm hàng loạt các xét nghiệm. Tính từ lúc mang thai tới nay, mình đã bị rút cũng cỡ vài chục lọ máu cho cả chục lần làm xét nghiệm. Nhiều quá nên mình không nhớ đó là những loại xét nghiệm nào. Nhưng tất cả các xét nghiệm đều rất kỹ lưỡng. Họ thậm chí còn xét nghiệm gene để kiểm tra độ tương thích dòng máu. Vì mình người châu Á, chồng người Úc lai Ý, nên họ xem giữa 3 dòng dòng máu này có tương thích không, có gây ra điều gì xấu cho thai nhi không.

Rồi cho đi siêu âm. Siêu âm chỉ được phép làm theo chỉ định của bác sỹ, chứ không được siêu âm tuỳ tiện như ở Việt Nam mình. Có 4 lần siêu âm chính. Lần 1 là ở tuần thứ 8, để xem tình hình thai nhi có ổn định không, có nằm trong tử cung không. Lần 2 là ở tuần thứ 12 để kiểm tra khả năng bị down ở thai nhi. Lần thứ ba là ở tuần thứ 20 để xem giới tính thai nhi và các yếu tố khác như chân tay, ngón chân ngón tay, đầu, mắt, môi....  Và lần cuối cùng là ở tuần thứ 32 để xem sự phát triển của thai nhi. Nói chung là xem gần như tổng quát. Sau 4 lần chính đó, nếu mẹ bầu và thai nhi có những dấu hiệu khác thường thì sẽ được chỉ định tiếp tục siêu âm ở những tuần kế tiếp để theo dõi.

Rồi khoảng tuần thứ 12, bác sỹ (GP) này sẽ liên hệ với bệnh viện phụ sản - nơi mình muốn em bé chào đời và họ bàn giao hồ sơ của mình cho bệnh viện theo dõi. Cũng từ thời gian này, mình lại làm xét nghiệm máu để kiểm tra xem mình cần chính ngừa loại nào.

Kể từ khi bệnh viện tiếp nhận hồ sơ của mình là mình bắt đầu khám thai tại bệnh viện chứ không cần đến GP nữa.

Khi khám ở bệnh viện, bác sỹ tư vấn hết sức nhiệt tình và vui vẻ. Tại bệnh viện, có dịch vụ thông dịch viên miễn phí, nên mình cũng dùng dịch vụ này cho mỗi lần khám.

Vì mình bị khuyết tật, chân rất yếu, và phải đi lại bằng nạng, nên trường hợp của mình được bác sỹ đặc biệt lưu tâm. Họ hỏi han đủ thử nhằm kiểm tra xem thai nhi có làm cho mình yếu đi không hoặc lưng hoặc hông bị đau không. Và thật sự là mình bị đau thật. Thế là bác sỹ giới thiệu ngay qua khu Physio Therapy (Vật lý trị liệu). Tại đây, mình được giám định khả năng vận động, ước lượng cân nặng của thai nhi và sau đó, mình được cung cấp những dụng cụ cũng như bài tập vật lý nhằm giảm bớt cơn đau. Mình làm theo và nó thật sự hiệu quả!

Rồi thì bác sỹ cũng giới thiệu mình với bác sỹ sản khoa để giám định và tiên liệu xem mình sinh thường hay sinh mổ. Nếu có khả năng sinh thường, họ sẽ để mình thử sinh thường. Tuy nhiên, họ cũng chuẩn bị cả phương án sinh mổ. Họ cho mình đi gặp những người chuyên khoa, chẳng hạn như người gây tê, gây mê trước khi mổ. Mình sẽ có cuộc hẹn để nói chuyện riêng với người gây tê/gây mê này. Họ sẽ kiểm tra khả năng gây tê, nếu không, họ chuẩn bị tiếp phương án gây mê. Họ nói chuyện hết sức rõ ràng, kiểu như cung cấp kiến thức liên quan đến chuyên môn. Họ trấn an mình để đảm bảo rằng mình không có bất cứ lo lắng gì trước khi vào phòng mổ.

Rồi thì nữ hộ sinh (Midwife) phải tới tận nhà để kiểm tra xem nhà mình ở có được tiếp cận không. Rồi họ tư vấn các kiểu để mình và em bé được an toàn nhất. Họ có chương trình gọi là Healthy Mother Healthy Baby (mẹ khoẻ con khoẻ). Nhân viên chương trình này sẽ theo dõi trường hợp của mình trước và sau khi sinh nhằm đảm bảo an toàn cho cả mẹ và bé. Họ cung cấp rất nhiều tài liệu liên quan và cả những buổi tập huấn nuôi con bằng sữa mẹ, chăm sóc trẻ sơ sinh như cách ẵm bé, tắm cho bé, tập cho bé vận động..... Nói chung là hết sức kỹ lưỡng.

Thấy hệ thống y tế người ta như vậy, mình lại thầm "ghen ăn tức ở" và tự hỏi: "Việt Nam mình, bao giờ được vây???" Trẻ em bên mình, sinh ra trong gia đình khá giả thì còn được chăm chút, chứ ở làng quê, nhà nghèo thì đến cái quần còn không có để măc, nói gì đến các thứ khác. Rồi khi con trẻ biết đi, thì cha mẹ để ở nhà, đứa lớn chăm đứa bé. Đứa thì mũi dãi lòng thòng, lượm (nhặt) gì ăn được là ăn, có khi không ăn được cũng cho vào miệng.... Nghĩ mà thương.... mà cũng "bất lực"!!!!


Melbourne, 2/11/2016

Từ An

Saturday, October 8, 2016

Tình dục trong hôn nhân của người khuyết tật ở TPHCM hiện nay

Dựa trên dữ liệu của một nghiên cứu định tính “Những vấn đề về tình dục của người khuyết tật ở Thành phố Hồ Chí Minh hiện nay” được tiến hành năm 2013, bài viết phân tích những vấn đề về tình dục của người khuyết tật. Người khuyết tật dù ở dạng tật nào cũng gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, đặc biệt là khía cạnh hôn nhân. Kết quả nghiên cứu này cho thấy, người khuyết tật cũng có nhu cầu được yêu, được kết hôn và có đời sống tình dục như bao người bình thường trong xã hội. Nhận diện được những nhu cầu và khó khănkhăn của người khuyết tật trong quan hệ tình dụcdục sẽ làm thya đổi thái độ phủ nhận của cộng đồng về nhu cầu sinh lý của người khuyết tật khi cho rằng "khiếm khuyết thì không có hoặc không đáng có đời sống tình dục".










Tuesday, August 16, 2016

BẢNG ĐO VÒNG ĐẦU KHI MÓC MŨ CHO BÉ

Các mẹ đang muốn móc mũ cho bé nhưng lại băn khoăn không biết kích cỡ của mũ như thế nào, chu vi ra làm sao, chiều cao của mũ thế nào? Xuất phát từ nhu cầu móc mũ cho bé mà các mẹ lại không có mẫu nhí bên cạnh. Noli Gift sẽ chia sẻ cho các bạn bảng đo vòng đầu của bé để các mẹ dễ dàng móc hơn nhé. Nếu muốn chính xác tuyệt đối các bạn đo vòng đầu bé: từ đỉnh trán (chỗ cao nhất của trán) giáp vòng ra sau đầu. Các bé theo độ tuổi thường có kích cỡ đầu tương đối giống nhau nên các mẹ nhà mình cứ yên tâm làm theo nhé!



Tip nhỏ:
– Cách móc mũ vừa đầu mà không phải tháo đi tháo lại là các bạn tính kích thước đường kính chóp mũ theo công thức lấy vòng đầu chia cho 3,14 trừ đi 1 hoặc 1,5 tuỳ độ co giãn sợi, chiều dài thân mũ đo xuống tâm mũ sẽ bằng số đo đường kính chóp nón
–  Nhiều bạn tự hỏi tại sao đã tăng tịnh tiến như chart mà sao sản phẩm lại bị dúm, bị góc cạnh? Thật ra nhiều chart chỉ đúng khi được áp dụng đúng loại len và kim móc. Không những vậy, còn phụ thuộc vào tay nghề mỗi người, người móc chặt, người móc lỏng. Các bạn không nên quá dập khuôn
Ví dụ: Không nhất thiết tăng mũi V ( 2 mũi móc vào 1 chân) ở cùng 1 vị trí. Bạn có thể tăng mũi V so le, tức là vẫn tăng như bình thường nhưng đến những hàng tịnh tiến chẵn bạn chia đôi mũi ở đầu và cuối hàng.
Điển hình như: với hàng bình thường, chart tăng là 2xv thì bạn sẽ móc bắt đầu là 1xv,2xv,2xv….và kết thúc hàng sẽ là x (x ở cuối hàng và 1xv ở đầu hàng chính là 2xv), đến hàng 3xv lại móc 3xv như bình thường, hàng 4xv bạn lại chia đôi bắt đầu bằng 2xv và kết thúc bằng 2x. Sau khi móc xong hàng 5xv bạn ko tăng luôn 6xv mà sẽ móc 1 hàng ko tăng rồi mới đến 6xv, tương tự sau 9xv lại 1 hàng ko tăng rồi tăng tới khi vừa kích thước đầu.
Hi vọng bảng đo vòng đầu sẽ có hữu ích cho các bạn đang có ý định móc mũ cho bé. Dưới đây là một số mẫu mũ đẹp. Các bạn có thể tham khảo nhé!

Tuesday, August 2, 2016

Chuyện ta ở xứ người: 14 - Tiệm nails/tóc Việt

Mình đã từng nghe nhiều câu chuyện về người Việt làm nails ở Mỹ, có vui có buồn. Nhưng nghề nào cũng là nghề, cũng là mưu sinh cả. Và đồng tiền nào họ làm ra cũng là mồ hôi nước mắt, cặm cụi lao động, chứ chẳng ích sướng gì. Thế nhưng, nails cũng có muôn hình vạn trạng, biến tấu nên có người thành công, có người không.

Rồi một lần tình cờ, mình coi được một video clip ngắn của cô nàng Anjelah Johnson trên youtube (1). Cô nói trong một chương trình Talk Comedy về Nail Salon của người Việt ở Mỹ. Những câu cô nói, những cách biểu cảm của cô ấy khiến mình cảm thấy có chút thiếu tôn trọng người Việt. Nhất là cái cách cô nói về "người Việt nói tiếng Anh" trong tiệm nails, khiến mình có chút giận. Ừ thì cô ta có điều kiện, cô ta nói tiếng Anh giỏi nhưng cũng đừng vì thế mà đem khiếm khuyết của người khác ra làm trò cười (cô này não ngắn!). Và càng giận hơn khi cái giọng cười rôm rả trong clip. Ghét thật là ghét! Giận, ghét vậy thôi chứ cũng chả làm được gì :(

Lúc xem clip, mình nghĩ: Giọng này là của người Thái, chứ nào phải người Việt Nam. Cô này "thiếu hiểu biết về chủng tộc!!!!

Và rồi, trong thời gian ở Úc, mình cũng thấy có rất nhiều tiệm nails của người Việt. Lúc đầu, chỉ đi ngang qua thôi, vì mình không có nhu cầu ở đó. Nails, tóc mình đều tự cắt hết (cái tính vốn tiết kiệm là thế!). Chính vì không vào đó làm đẹp nên mình chẳng thể biết được người Việt làm nails ở Úc ra sao.

Sau đó, mình bắt đầu theo chồng đến tiệm cắt tóc. Tóc nam mình không biết cắt, chứ nếu biết là mình "xử" luôn, chứ chẳng để "tiệm nó ăn" ;). May mắn là tính tình chồng cũng biết tiết kiệm chi tiêu. Thành ra, hai vợ chồng cứ phải dòm ngó các tiệm nails/tóc giá rẻ nhưng chất lượng, và chịu khó trải nghiệm để tìm ra tiệm hài lòng nhất.

Theo trải nghiệm, tiệm nails có thể chia làm 3 loại (2):

Loại 1: nằm trong khu shopping lớn (kiểu như chợ Huyện ấy). Những tiệm như thế này thì hoành tráng và có quy mô. Nhân viên đông, có khi cả chục người. Và giá cả thì cao ngất. Có lần, chồng vào cắt tóc nam, giá là $35 đô. Chỉ là trải nghiệm, nên vào một lần rồi thôi.

Loại 2: nằm ở các khu shopping nhỏ hơn tí (có thể gọi là dạng như chợ Xã). Những tiệm này nhỏ hơn, quy mô gia đình và không được trang trí hoành tráng cho lắm. Cắt tóc nam ở đây giá $20 đô. Cũng không tệ!

Loại 3: nằm trong khu vực dân cư, có các shop cơ bản như rau củ quả, cửa hàng thức ăn nhanh (kiểu chợ làng). Trong một lần tình cờ, hai vợ chồng đi mua pizza và phát hiện ra tiệm nails "làng" này. Tiệm này nhỏ, không hoành tráng nhưng sạch sẽ. Con người thân thiện. Giá cắt tóc nam chỉ có $13 đô. Quá rẻ! Và vì những ưu điểm của tiệm nên hai vợ chồng gắn bó với tiệm như khách hàng thân thiết!

* Về hình thức, ở mỗi loại tiệm cũng khác nhau:

Loại 1: Thường có đồng phục cho nhân viên. Nhân viên thường phải trang điểm

Loại 2: Không có đồng phục. Nhân viên thì tuỳ người, ai thích đẹp thì trang điểm, còn không thì thôi. Miễn gọn đẹp là được.

Loại 3: Không đồng phục, không trang điểm. Nói chung là không chủ ý làm đẹp bản thân. Cái chính là sạch sẽ, gọn gàng.

* Về giao tiếp, cái này thì rõ rệt nhất và ở khâu này, mình nhận thấy cái cô nàng Anjelah Johnson nói không sai nhưng chỉ có điều là nói hơi quá.

Loại 1: Những tiệm này có tuyển người ngoài vào làm, cho nên thành phần nhân viên có khi bao gồm cả du học sinh. Do đó, khả năng giao tiếp tiếng Anh cũng tốt. Bước vào những tiệm này, mình được chào mời "ghê gớm". Thế nhưng, cái cảm giác nó "không thật" (đối với mình). Người ta cười cười nói nói nhưng mình không có ý định quay trở lại lần 2. Đơn giản là vì không thích, chứ không hẳn là vì giá cao.

Loại 2: Những tiệm này có nhận dạy nghề, nhưng cũng đa phần là người quen, hoặc có họ hàng với nhau. Khả năng nói tiếng Anh cũng lưu loát, chứ không đến mức "hài" như nàng Anjelah Johnson đã phản ánh. Vào những tiệm như thế này, dĩ nhiên là cũng được chào đón. Và trong quá trình "làm đẹp" thì nhân viên cũng cố gắng tỏ ra thân thiện và hỏi rất nhiều câu "kiểu riêng tư". Riêng mình cảm nhận, có thể ghé lại lần 2 nhưng cũng không thích lắm vì không thật sự thoải mái!

Loại 3: Hợp với bản chất "làng quê" của mình! Bước chân vào tiệm, mình cũng được chào đón đon đả nhưng cái cách chào đón nó chân chất đến lạ. Và các câu nói tiếng Anh (có phần vụng về) của nhân viên với chồng mình, mình cảm thấy có chút "xót xa". Vì sao ư? Chỉ cần quan sát và nói vài câu tiếng Anh thôi thì cũng đủ hiểu "hoàn cảnh" của họ: Mưu sinh! Vì mưu sinh, họ không có điều kiện để học tiếng Anh cho đàng hoàng (có thể có lý do khác). Nhưng thử nghĩ xem, nếu họ có điều kiện, họ đã chẳng phải "mở tiệm nail trong làng" rồi! Thế rồi, phần vì rẻ, phần vì thoải mái nên hai vợ chồng cứ đến đó cắt tóc, chẳng đi đâu nữa và cũng chẳng tìm kiếm tiệm mới nữa.

Đến lúc này, mới thấy là cô nàng Anjelah Johnson nói đúng. Đó là người Việt nói tiếng Anh, không phải người Thái. Mà cũng có lẽ là cô này chỉ vào tiệm LOẠI 3 để làm nails, làm tóc, cho nên quy kết cho toàn bộ người Việt làm nails ở Mỹ!


Melbourne, 03/08/2016
An Nguyen


* Chú thích: 

(1) Link: https://www.youtube.com/watch?v=Ac_gUtEvv1w

(2) Sự phân loại này mang tính chủ quan của người quan sát. Thế nên, không thể đánh đồng hoặc quy kết chung cho toàn bộ tiệm nails người Việt tại Úc nhé!

Monday, August 1, 2016

Mẹ chồng Tây - Nàng dâu Việt (3): Yêu thương

Mẹ chồng là người sống rất tình cảm và bà cũng ý thức được hoàn cảnh của mình. Thế nên, bà luôn cố gắng sống vui, sống hoà đồng. Thông thường, mình thấy người nào có bệnh trong người thường tỏ ra cáu gắt, khó chịu. Nhưng bà thì không.

Bà già nên trong người mang nhiều thứ bệnh khác nhau. Mỗi sáng, mình phải đánh thức bà dậy tầm khoảng 9 giờ để bà ăn sáng rồi uống thuốc. Vì nếu uống thuốc muộn, bà có khả năng đi cấp cứu. Thuốc bà uống mỗi ngày nhiều đến mức bà không biết có tất cả bao nhiêu viên. Và có hôm, mình phát hiện thuốc rơi xuống sàn nhà mà bà không hay biết! Thế mới thấy, bà cũng đang chiến đấu với căn bệnh của mình rất kiên cường.

Ở với con trai và con dâu, chả bao giờ thấy bà buồn phiền. Bà luôn vui cười. Thế nên, nhà cũng không đến mức căng thẳng. Bà thoải mái, mình cũng cảm thấy thoải mái!

Nhớ cái thuở còn là bạn trai bạn gái với Gấu, Gấu chở tới thăm bà. Mỗi lần gặp bà là bà ôm thật chặt, thật lâu (không phải cái kiểu xã giao ôm hôn của người Tây), khiến mình cảm thấy bà rất yêu quý mình.

Rồi đến ngày cưới, đó cũng là dịp gia đình bà sum họp. Con cháu các nơi kéo về. Rồi dịp này, có chị dâu cả cùng về. Chị dâu cả mới nói vui rằng: Trước kia, chị là con dâu độc nhất, còn bây giờ, chị phải "cạnh tranh sự yêu thương" từ mẹ chồng rồi!. Ấy thế rồi, mẹ chồng đáp trả ngay với chị dâu rằng: You are my daughter in law. She is my daughter! (Cô vẫn là con dâu, còn nó (mình đó) là con gái). Nói xong, bà ôm chặt lấy tay mình.

Mà nói thiệt, bà thương con dâu cực kỳ! Với bà, mình không có cảm giác là "con dâu". Bà ráng để ý xem mình thích ăn gì hoặc thích gì để bà có dịp đi đâu mà gặp phải là bà mua về cho con dâu ngay. Có lần, bà nấu món súp gà (kiểu Úc). Mình ăn thấy cũng được, hợp khẩu vị nên khen bà một tiếng là "ngon". Ấy thế rồi, bà phát huy món súp gà này. Có dịp đi chợ là bà mua đồ về nấu súp gà, vì "An nó thích"!

(súp gà bà nấu, ăn với bánh mì)

Bà thấy mình hay tỉ mẩn mấy món thủ công, kiểu may vá thêu thùa. Thế là bà sắm bao nhiêu là nguyên vật liệu: vải vóc, kim, bàn ủi, thước cây, thước dây, kéo.... nói chung là dụng cụ may vá. Bà sắm cho cả một thùng!





Rồi thì len để đan móc. Bà mua len, mua đũa đan, kim móc. Lúc đầu, bà tặng len và đũa đan. Mình bảo là mình không biết đan. Thế là bà cười, bà bảo mình là "thông minh", và bà tin là mình sẽ tự học lấy nhanh thôi. Thế là mình phải mày mò học đan trên mạng. Rồi cũng xong, mà đan len đơn giản thiệt! Sản phẩm đầu tay, có chút "lỗi" (heee)

(Cái mền (chăn) cho em bé)


Rồi thì bà biết mình thích trồng cây. Thế là đi đâu, chỗ nào có bán cây cảnh là bà mua về. Hix, mà cây cảnh ở đây không có rẻ đâu. Một châu xương rồng như hình bên dưới, chí ít cũng $15 đô. Vậy mà đâu phải bà mua 1 chậu thôi đâu. Nếu là mình, cái tính tiết kiệm nên chắc chắn là mình sẽ không mua.
 (Rau thơm và xương rồng bà mua)

Những chậu xương rồng nhỏ nhỏ đó là do bà mua hết đó. Kể cả cây cau kiểng cao cao cũng là bà mua tặng.
(P/S: Xem chậu xương rồng thôi nghen, đừng ngó đám cỏ um tùm trong vườn. Mùa đông lạnh lẽo nên chưa trồng rau được. Mới hết 1 đợt cải, còn chừa lại 1 cây làm giống)

Rồi thì đi đâu, có dịp ngồi tán gẫu với ai, bà cũng đều kể là bà có con dâu xinh đẹp, tốt bụng, thông minh (bla bla bla...). Mình đứng nghe lỏm mà "mắc cỡ" vì bà cứ khen riết...

....

Cuộc sống cứ thế trôi đi. Chỉ mong bà luôn khoẻ mạnh!


Melbourne, 2/8/2016
Từ An

---Hết---