Sunday, April 3, 2016

Cô bé quàng khăn đỏ



Ngày xưa có một cô bé thùy mị, dễ thương. Cưng cô nhất vẫn là bà nội, có cái gì bà cũng để phần cháu. Một lần bà cho cô bé một chiếc khăn quàng bằng nhung đỏ. Chiếc khăn rất hợp với cô, đi đâu cô cũng chỉ thích quàng chiếc khăn đó, vì vậy mọi người đều gọi cô là cô bé Khăn đỏ.Một hôm, mẹ bảo cô:
- Khăn đỏ ạ, đây là miếng bánh và bình sữa. Con mang đến cho bà nhé! Bà ốm yếu, cần phải ăn uống cho khỏe người. Con đi ngay bây giờ kẻo tí nữa lại nắng. Con đi cho ngoan, đừng có lang thang trong rừng lỡ vỡ bình, không có gì mang đến biếu bà. Khi vào buồng bà, con nhớ chào bà, đừng có mắt la mày lét nhìn các xó nhà nhé!
Khăn đỏ đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay mẹ và nói:
- Con sẽ làm tất cả những điều mẹ dặn.Nhà bà nội ở trong rừng, cách làng không xa lắm, đi chừng nửa tiếng đồng hồ thì tới.
Khăn đỏ vào rừng thì gặp chó sói. Em không biết sói là một con vật độc ác nên không thấy sợ.Sói nói:
- Chào cháu Khăn đỏ!
Khăn đỏ đáp:
- Cháu xin chào bác!
- Cháu đi đâu sớm thế, cháu Khăn đỏ?
- Cháu đến nhà bà nội.
- Cháu xách gì nặng thế?
- Thưa bác, bánh và sữa ạ. Hôm qua, ở nhà mẹ cháu làm bánh, bà nội ốm cháu mang đến để bà ăn cho khỏe người.
- Bà cháu ở đâu, cháu Khăn đỏ?
- Đi vào rừng độ mười lăm phút thì tới. Dưới ba cây sồi to là nhà bà cháu, quanh nhà có nhiều bụi dẻ, chắc bác tìm thấy ngay.
Sói nghĩ bụng:
- Cái mồi non béo ngon này chắc là hơn hẳn cái mồi già kia!

Sói nghĩ bụng: "Cái mồi non béo ngon này chắc là hơn hẳn cái mồi già kia!" (Ảnh minh họa)
Sói tự nhủ phải mưu mô làm sao xơi được cả hai. Nó lân la đi cùng với Khăn đỏ một đoạn rồi nói:
- Này cháu Khăn đỏ ạ, cháu hãy nhìn những bông hoa tươi đẹp kia kìa. Sao cháu không ngó quanh mà xem. Bác chắc là cháu chưa bao giờ lắng nghe tiếng chim hót véo von phải không? Cháu đi đâu mà cứ đăm đăm thẳng tiến như đi học ấy. Ở trong rừng vui lắm cháu ạ!
Khăn đỏ mở to mắt ra nhìn. Em thấy ánh nắng rập rờn qua cành cây đung đưa, đó đây toàn là hoa thơm cỏ lạ, em nghĩ bụng:
- Nếu mình mang một bó hoa tươi đến tặng bà chắc là bà thích lắm, trời còn sớm, mình đến bà còn kịp chán.
Thế rồi Khăn đỏ đi hái hoa. Hái được một bông em lại nghĩ có lẽ vào thêm tí nữa sẽ có bông đẹp hơn. Cứ như vậy, Khăn đỏ tiến sâu vào trong rừng lúc nào không hay. Trong khi đó, sói lẻn thẳng tới nhà bà cụ và gõ cửa.
- Ai ở ngoài đó đấy?
- Cháu là Khăn đỏ đây, bà mở cửa cho cháu với!
Cháu mang bánh và sữa lại cho bà đây.
Bà nói:
- Cháu cứ đẩy then mà vào. Bà yếu quá không dậy được.
Sói đẩy then cửa, cửa mở toang. Chẳng nói chẳng rằng sói vào thẳng giường rồi nuốt chửng bà cụ. Rồi nó lấy quần áo của bà mặc vào, lấy mũ trùm đầu, lên giường nằm, lấy rèm che lại.Khăn đỏ thơ thẩn hái hoa trong rừng. Mãi tới lúc hái nhiều quá mang không hết, em mới chợt nhớ đến bà, vội lên đường đến nhà bà.Khăn đỏ ngạc nhiên thấy cửa mở toang, bước vào phòng thì thấy có gì khang khác, em nghĩ bụng hôm nay ở nhà bà sao lại thấy rờn rợn, chứ không thoải mái như mọi khi. Khăn đỏ nói to:
- Cháu chào bà ạ!
Chẳng có một tiếng trả lời.
Em lại bên giường, kéo rèm ra, thì thấy bà nằm, mũ trùm kín mặt, trông lạ quá. Khăn đỏ ngạc nhiên hỏi:
- Bà ơi bà! Sao tai bà to thế?
- Tai bà to để nghe cháu rõ hơn.
- Bà ơi bà! Sao mắt bà to thế?
- Mắt bà to để nhìn thấy cháu rõ hơn.
- Bà ơi bà! Sao tay bà to thế?
- Tay bà to để bà nắm lấy cháu dễ hơn.
- Ui trời ơi! Sao mồm bà to đáng sợ quá!
- Mồm bà to để bà nuốt cháu dễ hơn.
Vừa dứt lời, sói liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng Khăn đỏ đáng thương.Xong xuôi, sói lại nhảy lên giường nằm ngủ và ngáy o o. Một bác thợ săn đi qua nghe thấy, nghĩ bụng:
- Quái! Sao bà cụ già rồi mà còn ngáy to vậy, phải tạt vào xem bà cụ có ốm đau gì không?
Bước vào phòng, đến gần giường, bác thấy sói đang nằm. Bác nói:
- Chà, thì ra ta lại gặp mi ở đây, quân khốn khiếp. Ta đi tìm mi mãi…
Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ có lẽ sói đã ăn thịt bà cụ, tuy vậy may ra vẫn còn có thể cứu được. Bác không bắn, mà lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ. Vừa rạch được một nhát thì thấy chiếc khăn đỏ choé, rạch thêm nữa thì có cô bé nhảy ra kêu:
- Ối chà, cháu sợ quá! Trong ấy tối đen như mực.
Bà lão cũng còn sống chui ra, tuy hơi thở đã yếu. Khăn đỏ vội đi khuân đá thật to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên nhưng đá nặng quá, nó ngã khuỵu xuống và lăn ra chết.Ba người đều vui mừng. Bác thợ săn lột lấy da sói mang về nhà. Bà lão ăn bánh uống sữa do Khăn đỏ mang đến, ăn xong bà thấy người khỏe hẳn ra. Khăn đỏ nghĩ bụng:
- Từ nay trở đi đừng có rời khỏi đường chạy một mình vào rừng sâu. Mẹ đã dặn vậy thì phải nhớ.
Có người kể là một lần Khăn đỏ lại mang bánh đến cho bà thì một con chó sói khác la cà đến gần tính chuyện rủ rê để em rời khỏi đường. Nhưng Khăn đỏ đã đề phòng, cứ việc thẳng bước. Đến nơi em nói cho bà biết em gặp sói và em thấy mắt sói rất ác.
- Nếu không phải là ở đường cái thì nó đã ăn thịt cháu rồi.
Bà bảo:
- Cháu vào đây để bà đóng cửa lại kẻo nó vào.
Vừa đóng xong cửa một lát thì sói đến gõ cửa gọi:
- Bà ơi bà mở cửa cho cháu. Cháu Khăn đỏ mang bánh lại cho bà đây.
Hai bà cháu im lặng, không mở cửa. Con vật đầu xám rón rén đi quanh nhà mấy lần. Rồi nó nhảy lên mái nhà, định đợi đến chiều tối, khi nào Khăn đỏ ra về sẽ lén đi theo sau, rồi sẽ ăn thịt cô bé trong bóng đêm. Nhưng bà cụ biết rõ ý định của nó. Ở trước cửa nhà có một cái máng nước bằng đá. Bà bảo Khăn đỏ:
- Cháu đi lấy cái thùng xách nước, Khăn đỏ ạ. Hôm qua bà làm dồi. Cháu đi lấy nước nấu dồi đổ cho đầy máng.
Khăn đỏ xách nước đổ mãi mới đầy cái máng to ấy. Mùi dồi thơm bay xộc lên mũi làm sói rỏ dãi. Nó cứ nghểnh dài cổ xuống để ngửi, quá đà sói bị trượt chân rơi từ mái nhà xuống đúng vào máng nước nóng và chết.Khăn đỏ vui vẻ đi về nhà, không sợ bị ai đụng đến mình.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=786601498137619&set=a.786598894804546.1073741865.100003633285282&type=3&theater

Quạ và công



Xưa kia, Quạ và Công chơi rất thân với nhau. Hồi đó Công vẫn còn rất xấu xí chứ không đẹp như bây giờ, Quạ và Công con nào con nấy bộ lông cũng đều xám xịt như vừa mới rúc ở bùn lên. Quạ và công vì biết mình xấu nên chỉ chơi với nhau chứ không dám chơi với những loài chim khác.

Riêng Công thì còn xấu hơn cả Quạ, đầu Công thì bé tẹo không hề cân xứng với người, thêm vào nữa là cái cổ Công thì dài ngoằng ngoẵng nên trông rất khó coi. Một hôm Quạ rủ Công:
- Ở đằng kia đang có người thợ vẽ tranh với đủ các màu vẽ, chúng ta hãy ra đó thừa cơ ông ấy không để ý thì trộm màu về để vẽ lên cho nhau, sửa sang lại bộ cánh cho đẹp.
Công gật gù nhận lời. Hôm đó người họa sĩ đang vẽ dở một bộ tứ bình cho người ta, màu vẽ còn bỏ lăn lóc bên cạnh người. Thừa dịp người họa sĩ ngủ say, Quạ và Công lẻn đến mò vào lấy trộm bút lông và màu vẽ rồi mang ra một con gò ở giữa hồ. Lần thứ hai Quạ và Công định lẻn vào lấy trộm tiếp màu vẽ thì người họa sĩ đã ngủ dậy. Chúng đành quay trở ra chiếc gò thì thấy chỉ lấy được mỗi một hộp mực tàu đen xì, một hộp mực xanh và một túi kim nhũ lấp lánh.

Quạ bảo Công:
- Thôi như vậy cũng vẽ được rồi, ta bắt đầu vẽ cho nhau đi, để tôi vẽ trước cho anh.
Quạ bảo Công nằm xuống cho mình tô vẽ lên người, Quạ vốn rất khéo tay nên vẽ cho Công rất đẹp. Ban đầu quạ dùng mực xanh tô vào đầu, cổ và mình Công. Quạ tô đến đâu là liền rắc kim tuyến tới đó. Tô đến cái đuôi, Quạ bảo công phải xòe cái đuôi ra như cánh quạt để Quạ tô cho kỹ lưỡng. Ở mỗi chiếc lông đuôi của Công, Quạ vẽ những vòng tròn và tô bằng mực tàu, sau đó rắc kim nhũ rất đẹp.
Sau khi tô màu hoàn thiện cho Công, Quạ bắt Công phơi cái đuôi cho thật khô.
Tiếp đến là giờ đến lúc Công tô lại cho Quạ. Công thì vốn rất vụng về không hề khéo tay như Quạ nên cực kì lúng túng và không may cho Quạ là lúc đó thì mực xanh và kim nhũ cũng đã hết rồi.
Công đang loay hoay không biết là tô cho quạ thế nào thì bông nhiên Quạ khoang bay đến. Thời đó thì Quạ Khoang thuộc họ nhà Quạ và người nó chỉ một màu trắng toát như vôi. Chưa đáp xuống Quạ Khoang đã giục tíu tít:
- Anh Quạ, anh đang làm gì đó, mau mau bay về phương đông thôi
Quạ hỏi:
- Bay về phương đông để làm gì?
Quạ Khoang trả lời:
- Em nghe thấy mọi người nói rằng có tin ở đó có một trận đánh nhau rất to, nhiều xác chết lắm, đây là một dịp hiếm có của anh em nhà ta.
Quạ nghe nói đến thịt người thì rất thèm muốn. Quạ bảo Quạ Khoang:
-Thế à, nhưng để cho Thằng Công nó tô nốt cho tao bộ lông đã nhé, chịu khó chờ tao một chút!
Quạ khoang nói:
-Không được, anh em ta phải bay đến trước ban đêm...Ngày mai thì họ mang hết xác đi chôn rồi thì anh em ta còn gì để ăn nữa.
Quạ nóng nảy, giục Công:
- Thế thì phải làm gấp lên mới được!
Quạ khoang thấy Công đẹp nên cũng muốn có một bộ cánh tươm tất. Nó xen vào:
- Anh Quạ! Anh làm ơn cho tôi một tý với. Tôi cũng cần ăn mặc tử tế một chút.
Quạ vui lòng chia sẻ phần thuốc vẽ của mình cho người em họ. Công nhân lúc Quạ vội nên chả cần ngắm nghía gì lôi thôi, trút một nửa số mực tàu lên đầu Quạ. Mực chảy đến đâu, người Quạ đen đến đó. Công còn hữu ý bôi cả vào mỏ vào chân làm cho toàn bộ người Quạ đen nhánh như cột nhà cháy.
Đến lượt tô cho Quạ khoang, Công cũng đổ số mực còn lại lên người nó. Khi nước mực rót xuống đâu, Quạ khoang hơi ngại vội rụt cổ lại, thành thử cổ của nó có một cái ngấn không bị mực thấm đến.
Nhìn thấy Công tô điểm cho Quạ khoang, Quạ mới biết là mình dại, không dưng lại để cho một kẻ vụng về trang điểm. Nhưng việc đã lỡ còn biết làm gì được nữa. Tức mình quá hai anh em nhà Quạ chỉ còn biết mắng cho Công một trận rồi bỏ đi. Từ đó Quạ không chơi với Công nữa.
Cũng vì thế mà ngày nay dòng dõi loài Công có bộ cánh rất sặc sỡ. Đi đâu chúng nó cũng ưỡn ẹo và luôn miệng khoe khoang: "Cuông[1] tốt! Cuông tốt!. Trái lại, dòng dõi loài Quạ thì bộ cánh đen thui như mực, trong đó có Quạ khoang đặc biệt có một cái ngấn trắng ở xung quanh cổ. Vì phải bộ cánh xấu quá nên Quạ rất thẹn thò, đi đâu cũng than thở: "Quạ xấu hổ! Quạ xấu hổ!"


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=786598914804544&set=a.786598894804546.1073741865.100003633285282&type=3&theater

SỰ TÍCH CÁI CHỔI



Ngày xưa ở trên cung điện nhà trời có một người đàn bà nấu ăn rất khéo tay. Bà chế những món bánh trái tuyệt phẩm, làm những thức ăn ngon đến nỗi chỉ nếm qua một miếng là không thể nào quên được. Cho nên Ngọc Hoàng thượng đế cho bà chuyên trông nom công việc nấu ăn cho mình ở thiên trù. Nhưng bà lại hay ăn vụng và tham lam.

Lệ nhà trời những người hầu hạ đều có thức ăn riêng, nhất thiết không được đụng chạm đến ngự thiện, dù là Ngọc Hoàng ăn thừa cũng vậy. Nhưng luật lệ đó không ngăn được những người đang sẵn thèm khát. Người đàn bà vẫn tìm đủ mọi cách để làm cho kho thức ăn của nhà Trời hao hụt.

Tuy đã quá tuổi xuân, bà ta lại yêu một lão vốn chăn ngựa cho thiên đình. Đời sống của những người chăn ngựa thì ở cõi trời cũng như cõi đất đều cực khổ không kém gì nhau. Ông ta thích rượu và từ khi gặp người đàn bà này lại thèm ăn ngon. Bà ta say mê ông tưởng trên đời không còn có gì hơn được. Mỗi lúc thấy người đàn ông đó thèm thức ăn, đồ uống của nhà Trời, bà ta không ngần ngại gì cả. Đã nhiều phen bà lấy cắp rượu thịt trong thiên trù giấu đưa ra cho ông. Và cũng nhiều phen bà dắt ông lẻn vào kho rượu, mặc sức cho ông bí tỉ.


Một hôm, Ngọc Hoàng thượng đế mở tiệc đãi quần thần. Bà và các bạn nấu bếp khác làm việc tíu tít. Chỉ vào chập tối, các món ăn đã phải làm đầy đủ. Rồi khi ánh nguyệt của đêm rằm sáng lòa là mọi người bắt đầu vào tiệc. Nhưng giữa lúc cỗ đang bày lên mâm thì từ đàng xa, bà đã nghe tiếng lão chăn ngựa hát. Bà biết ông tìm mình. Bà lật đật ra đón và đưa giấu ông ta vào phía góc chạn. Bà đưa cho ông mấy chén rượu, thứ rượu ngon nhất của thiên tào rồi trở ra làm nốt mẻ bánh hạnh nhân.

Người đàn ông đó mới đi tắm ngựa ở bến sông về. Bưng lấy bát cơm hẩm, ông sực nhớ đến rượu thịt bây giờ chắc đang ê hề ở thiên trù, nên vội lẻn đến đây. Trong bóng tối, ông nuốt ực mấy chén rượu lấy làm khoái. Chén rượu quả ngon tuyệt, hơi men bốc lên làm ông choáng váng. Ông bỗng thèm một thức gì để đưa cay. Trong bóng tối, trên giá mâm đặt ở gần đó có biết bao là mỹ vị mùi thơm phưng phức. Đang đói sẵn, ông giở lồng bàn sờ soạng bốc lấy bốc để...

Khi những người lính hầu vô tình bưng mâm ngự thiện ra thì bát nào bát ấy đều như đã có người nào nếm trước. Ngọc Hoàng thượng đế vừa trông thấy không ngăn được cơn thịnh nộ. Tiếng quát tháo của Ngọc Hoàng dữ dội làm cho mọi người sợ hãi. Bữa tiệc vì thế mất vui.

Người đàn bà nấu bếp cúi đầu nhận tội. Và sau đó thì cả hai người cùng bị đày xuống trần, làm chổi để phải làm việc luôn tay không nghỉ và tìm thức ăn trong những rác rưởi dơ bẩn của trần gian. Đó là tội nặng nhất ở thiên đình.

Lâu về sau, thấy phạm nhân bày tỏ nông nỗi là phải làm khổ sai ngày này qua tháng khác không lúc nào ngơi tay, Ngọc Hoàng thương tình ra lệnh cho họ được nghỉ ba ngày trong một năm. Ba ngày đó là ba ngày Tết nguyên đán.

Bởi vậy đời sau trong dịp Tết nguyên đán, người ta có tục lệ kiêng không quét nhà. Người Việt Nam chúng ta có câu đố về cái chổi "Trong nhà có một bà hay la liếm" mô tả thần tình động tác quét nhà nhưng trong đó chắc còn có ngụ ý nhắc lại sự tích của cái chổi.

Trích "Sự tích đất nước Việt" - Nguyễn Đổng Chi


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=786599158137853&set=a.786598894804546.1073741865.100003633285282&type=3&theater

Tuesday, November 17, 2015

Xin tiền

Chiều nắng, cưỡi con xe lăn đi ra Northland mua đồ ăn. Định bụng là sẽ ghé vào Kmart mua vài cái áo ngắn tay cho mùa hè, vì nóng quá. Mình đảo một vào, thấy Kmart, đứng ngó từ xa, ngại vào nên đi thẳng. Đúng thật là mình không có cái tính cà cưa. Đi mua đồ ăn là đi mua đồ ăn, không lòng vòng chỗ nọ chỗ kia.

Chạy vào Woolworths, đảo một vòng, không thấy cherry. Chạy ra, rồi vào vẹo vào Coles.

Bước vào Coles, thấy có 1 ông cầm cái giỏ đồ ăn đứng gần chỗ tính tiền. Ông ta có vẻ giống người Iran. Người nhỏ bé, tóc hoa râm, vẻ khắc khổ.... Chắc ổng chờ tính tiền.

Mình chạy lòng vòng mua các thứ, thịt, rau, trái cây... và cherry. Vì giờ này là mùa cherry.

Xong, mình chạy ra tính tiền. Các quầy có vẻ khá đông. Mình tìm quầy vắng nhất và chạy lại. Lại gặp cái ông Iran ấy (có lẻ thế). Mình đang đợi phía sau ông ta, mình thấy ông ta nói gì đó với 3 người trước. Nhưng tất cả họ đều lắc đầu và nói xin lỗi. Mình không hiểu chuyện gì nhưng cũng kệ, không hỏi.

Mình đến gần quầy tính tiền hơn. Ông ấy nhìn mình và bảo mình tính trước. Mình cảm ơn.

Rồi cái, ông ấy cúi xuống và nói với mình: Làm ơn cho tôi xin 3 đô la để tôi có thể tính tiền cho phần thức ăn này không? Tôi chỉ có vài đô la, không đủ để tính. Tôi chỉ thiếu 3 đô la thôi.

Mình nghe không rõ.Mình hỏi lại: 3 đô la!

Vừa hỏi, mình vừa nhìn vào tay ông ấy, đúng là chỉ có vài đô la, không tới 7 đô la. Nhìn vào giỏ đồ của ông ta, chỉ có bim bim, nước ngọt. Chỉ vài món lẻ tẻ, chắc tổng tiền không tới 10 đô la.

Rồi ông ta bảo, chỉ cần 3 đô la. Rồi mình nói "Yes". Ông ta mừng ra mặt. Nói cảm ơn và cầu chúc mình mọi điều may mắn

Mình tính xong tiền, đưa ông ấy 3 đô la

Chợt nghĩ: Tại sao chỉ có 3 đô la, là ai cũng lắc đầu không cho? Nhìn ông ta không có vẻ gì là người nghiện thuốc hay nghiện rượu. Nhìn ông ta, mình lại chợt nghĩ ngay đến người cha khắc khổ, cùng gia đình vượt biên sang Úc. Chẳng hiểu sao cái hình ảnh đó lại hiện ra trong đầu mình nữa....


Mel bourne 17 Nov 2015
An Nguyen


---

Yesterday, I went to Coles at Northland Shopping Center for buying some foods. When I came there, I saw a man who was standing at near cashier. He is about 45 -50 years old. He looks like an Iranian. He looks poor and sad. I thought he probably was waiting for his turn to checkout.

After a while, I finished shopping and was going to checkout. I went to checkout where he was standing. I was behind him. I saw him talking to 3 customers, I did not know what he talked but all of them said "No, I am sorry" and gone.

I came closer to him. He said to me: "Go ahead". I said: "Thank you". Then he asked me: "Could you please give me $3? So I can checkout. I don't have enough $. I just have a few dollars". He showed me some coins in his hand. I guessed it is about nearly $7. Then I saw in his basket, he just had chips, and some soft drink. I asked him: "Just $3?". He said: "Yes". I said: Ok!

When I said Yes, he was so happy, he smiled and said "thank you so much, God bless you, bla bla bla".

On my way home, I just wondered that: He needed $3, but why 3 others said NO???

Thursday, November 12, 2015

"Lọ điều ước" - a wishing bottle



grin emoticon cứ nung nấu. Muốn bay cao bay xa... trong khi khả năng hiện tại thì có hạn. Không biết phải làm sao? không biết phải nói với ai? Vậy là nghĩ ra cái trò "Lọ điều ước". Làm cho thật đẹp, thật lung linh. Ghi những điều mình muốn vào đó. Nó bé xíu xiu như ngón cái. Đi đâu cũng mang theo như báu vật. Nó chẳng có gì cả, chẳng đáng một xu. Nó chẳng thể bán, mà bán cũng chẳng ai mua. Nhưng nhìn vào nó, mình có thêm động lực. 2 mẩu giấy màu hồng là cho bản thân. 4 màu xanh là cho người thân. Nay, có chút rỗi rãi lúc sáng sớm, lôi cái lọ "thần kỳ" ra đọc... Và chị Hai đã ở Mỹ được 5 năm và gần 2 tháng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, nhưng ít ra chị đã làm được điều chị muốn. Riêng mình, há há, em hông có được đi Mỹ. Em đi học ở Úc. Và đúng thật, em đi học Thạc sĩ. em đã tốt nghiệp ĐH loại G. Và em đã làm được điều em nói trong tờ giấy "Tôi sẽ làm được".



---
Nearly 10 years ago, when I was a student, I came to Ho Chi Minh City for studying at the university. It is clearly seen that I faced many problems including social and physical problems. I challenged my problems every day, but I never give up my dreams. I want to achieve my goals and make my dreams come true. At that time, I did not know how to do and who I should share. I then made a little wishing bottle. It is very small as much as a thumb size. So I always bring it together wherever I go. It costs nothing, but it likes my treasure. I have motivation when I see it, because it contains my wishes and goals. Green colour is wishing for family, and pink colour is my goals that were written down. In the early morning today, I opened the bottle and read. See, the wish for my older sister came true. She lives in the US for nearly 5 years and 2month. Life is not a paradise, but at least she achieved the thing she wants. For me, studying abroad is one of the goals I achieved. I am studying Master in Australia instead of America. I wrote: "I will try my best to graduate with very good GPA". And see, I did more than that.


Melbourne, 13th 2015
An Nguyen

Monday, November 9, 2015

Chuyện ta ở xứ người: 13 – Hôn nhân bất hạnh

Note: English verson below!

Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân và không mang tính chỉ trích bất kỳ ai. Và càng không có ý chỉ trích nhân vật trong câu chuyện.
---

Bạn Lan (tên này chỉ để dùng trong bài viết này) cũng trạc tuổi của mình. Bạn lấy chồng cũng được hơn hai năm, có lẽ. Và cuộc tình của đôi bạn cũng thật là khó tin nếu không muốn nói đến chữ duyên số. Bạn ở Việt Nam, chàng ở xứ chuột túi. Ấy vậy mà hai bạn đã nên duyên chồng vợ. Rồi chàng đưa bạn về dinh. Nghĩa là bạn phải xa gia đình, xa họ hàng, bạn bè và mọi thứ thuộc về bạn trước kia.

Trong môi trường mới, ngôn ngữ chưa mấy quen, người thân không có, luật, văn hoá.... mọi thứ điều lạ lẫm đối với bạn. Có lẽ bạn cô đơn lắm! Người thân duy nhất bạn có, và có lẽ là hiểu bạn nhất, ở xứ chuột túi này là: Chồng bạn!

Ai cũng tưởng rằng họ sống hạnh phúc lắm, yêu thương nhau nhiều lắm. Và ai ai cũng mong như vậy lắm. Vì đơn giản, hai bạn đã yêu, và đã quyết định đi chung một con đường.

Thế nhưng, những gì mình nghe, mình thấy ở đây, chắc chắn người thân của bạn bên Việt Nam không bao giờ thấy. Và cũng có lẽ họ không nghĩ rằng họ sẽ thấy hoặc nghe về điều đó. Rằng: Hai bạn cãi nhau, thậm chí đánh nhau (mình nghĩ thế - hoặc có thể không), vì mình nghe những tiếng loảng xoảng, rầm, thịch.... Nghe mà thấy đau....

Nếu chỉ một hoặc hai lần gì đó thì không sao, vì chén trong chạn còn khua mà, huống chi cuộc sống vợ chồng. Thế nhưng, hai bạn thường xuyên lắm! Không đến mức cãi nhau như cơm bữa ... nhưng thực sự là số lần hai bạn thực sự "yên lặng" thật hiếm hoi quá đỗi...

Hai bạn không cảm thấy mệt mỏi với việc cãi nhau đó hay sao? Nếu cảm thấy hôn nhân là "tù túng", thì hãy giải phóng cho nhau đi. Đừng làm phiền đến hàng xóm, vì phải nghe những điều đó. Và nếu cảm thấy chưa đủ dũng cảm để đi đến li hôn, thì hãy tự điều chỉnh mình "sống sao cho phải đạo vợ chồng". Nhịn một tiếng, chưa chắc đã "nhục". Bớt một tiếng, không ai nói mình "ngu". Việc gì cứ phải gào lên cho lớn tiếng hơn người khác?

Có thể mình không phải là người trong cuộc, nên không hiểu hết cảm xúc của họ. Nhưng những gì mình nghĩ và viết ở đây, thật sự là chỉ mong hai bạn ấy "có những giây phút chợt nhìn lại chính mình".

Hạnh phúc gia đình là phải vung đắp từ hai phía. Ai cũng biết, ai cũng hiểu nhưng mấy ai làm được. Lắm lúc, thấy hai bạn cứ chí choé cãi nhau, mình chợt nghĩ: Có bao giờ hai bạn nghĩ rằng hai bạn kết hôn là vì cái gì????

Xưa kia...

Hai bạn đã quen nhau qua mạng xã hội. Rồi những cuộc trò chuyện tăng dần lên. Rồi ngày qua ngày, tháng qua tháng, chàng về Việt Nam lần đầu để "xem mắt" bạn. Và rồi, chừng 6 tháng sau, chàng về cưới bạn. Lúc ấy, hai bạn chắc chắn nghĩ rằng "mình không thể sống thiếu anh ấy/ cô ấy".

Và rồi, giờ thì sao??? Hai bạn cãi nhau từ việc nhỏ đến việc to. Thử hỏi, như vậy thì hôn nhân của bạn đi đến đâu? Cãi nhau mãi như vậy sao?

Nếu bạn muốn mình được yêu thương, thì ít ra bạn phải thể hiện sự yêu thương với bạn đời của mình.
Nếu bạn muốn được tôn trọng, thì ít ra bạn phải thể hiện sự tôn trọng với người khác trước
Nếu bạn muốn được người ta lắng nghe, thì chính bạn phải là người lắng nghe
Nếu bạn muốn được quan tâm chăm sóc, thì ít ra bạn phải thể hiện sự quan tâm chăm sóc người khác

Trong những lần cãi vả, hai bạn thường biện hộ rằng "mình là người nóng tính". Nóng tính ư? Ai cũng có. Con người mà, ai chả có lúc nóng giận. Nhưng khôn ngoan là phải học cách chế ngự nó. Ông bà ta nói: Cả giận mất khôn, chẳng sai đâu.

Có lần, thằng em mình nói: Khi muốn làm, ta tìm con đường. Khi không muốn làm, ta tìm lý do. Mình không biết nguồn gốc của câu nói đó, nhưng nó hoàn toàn chí lý. Nó luôn đúng trong mọi tình huống.

Và hai bạn, có bao giờ hai bạn thực sự muốn xây dựng một mái ấm gia đình????? Đừng tự gắn "kíp nổ" cho cuộc hôn nhân của bạn!

Mình biết, khi ai đó đọc được bài viết này, và nhất là những người có chung hoàn cảnh "hôn nhân chưa hạnh phúc", chắc chắn sẽ phê phán mình. Có thể ai đó sẽ nói rằng: mình chưa trải qua hôn nhân nên nói nhăn nói cuội.

Đúng, mình chưa trải qua hôn nhân, nhưng mình cũng ít nhiều hiểu cái sự đời. Và rồi, mình cũng sẽ bước chân vào cuộc sống hôn nhân đó. Mình không dám chắc rằng cuộc sống của mình sẽ không cãi nhau. Nhưng cái mình tin chắc là mình làm được: mình sẽ cố gắng để xây dựng nó, chứ không hẹn giờ nổ cho nó.


Melbourne, November 9th, 2015

An Nguyen

---English verson ---

MARRIAGE ISSUE

This is my opinion. I do not mean to criticize anyone, and the characters in my story as well.

Lan, this is a pseudonym, is the wife in this story. Her age is the same as my age. She got married about more than 2 years ago. It seems that it very hard for you to trust if you know how they met each other. It likes a fate! She lived in Vietnam, and her husband lives in Australia. But then they got married, and he took her to Australia. It means that she had to leave her family, relatives, all friends, and everything that she was familiar with it. 

In the new environment, it seems that she feels lonely, because her language is not so good. She has no relatives here. She has to adapt with new laws as well as culture. So her husband is probably the best person who stands by her.

Everyone thought that they are enjoying their life and they love each other so much. Everyone wishes so. It is clearly explained that because they love each other, and finally they decided to marry.

But, nobody in Vietnam, I means her family will never believe on what I heard and saw. And her parents probably do not think that their daughter is challenging with her life here almost everyday. Her parents will not believe that their daughter and son-in-law are arguing nearly everyday, even fighting each other (I though so, or maybe not), because I heard the sound from their room. It sounds like they are fighting. I also heard the sound like something was broken. I felt hurt when hearing that….

It is ok if it happens one or two times in their married life. Unluckily, it usually happens. Actually, both of you do not argue everyday. But, it is rarely to see you all truly happy….

Do you all feel tired with arguing, don’t you??? If you think getting married make you feel losing freedom, let’s free each other! Don’t bother your neighbours! Because they have to hear whenever you all argue. If you think you can’t divorce, so…. please adjust yourself on how to fix your gender roles in married life.

Lack a word does not mean others look you down. Reducing your voice does not mean you are fool. So why do you try to shout louder than others? Why???

Perhaps, I am not in your situation, so I do not deeply understand their feelings. And when I am writing this article, I just hope them can take time and re-think about themselves.

Happiness has to be built from both sides. Everyone knows that, but how many people can do that? Sometimes, when I see you both argue, I just question myself “Have you ever thought that why you got married to her/him?”

Before, you both knew each other by social network. You guys increased talking to each other day by day, month by month. He then went to Vietnam to see you the first time. And the second times (about 6 months later), you all got married. At that time, you both probably thought that “I can’t live without him/her”.

And now, see, what is happening? You both argue nearly in every issue in your life. Please have a think about how is your marriage life going? Do you want to argue for the rest of your lives???? Huh

If you want to be loved, you have to show your love to people you love
If you want to be respected, you have to respect people
If you want to be listened, you have to be a listener
If you want to be taken cared by your lover, you have to take care of people you love

After arguing, you both often say: “I have a violent temper”. Being in a bad temper? Not only you guys, it seems that everyone is in bad temper. But, the most important thing is how you can control that. And we learn on how to control that. Do you know “the anger takes your wisdom”?

I still remembered one sentence that my younger brother said. He said: “If you want to do something, you find a way. If you do not want to do something, you find an excuse”. I do not know whose is author, but this sentence absolutely correct in any situation.

So you, have you ever truly wanted to build a full house? If yes, please do not assemble “detonator” for your marriage life!

I know, when some readers who have the same situation, read this article, they may criticize me. They may say that I do not experience marriage life, so this article is poor quality.

Yes, I have not experienced marriage life yet, but I understand life. For me, I can’t guarantee that we will not argue in our life. But one thing I can be sure now is I will try my best to build our happiness.


Melbourne, November 9th, 2015

An Nguyen

Wednesday, September 2, 2015

Chuyện ta ở xứ người: 12 - Cái họ tên Việt

Thời trước, hễ nói đến việc đặt tên của người Việt mình, thì lúc nào cũng là "trai Văn, gái Thị". Chẳng hạn như: Nguyễn Văn A, Nguyễn Thị B. Và cái tên lúc nào cũng có ít nhất là 3 từ thì mới đúng "chuẩn". Còn nếu muốn cho tên đẹp hơn, long lanh hơn thì có thêm tên lót. Ví dụ như: Nguyễn Văn Quang Minh, Nguyễn Thị Hồng Đào.... Còn nhiều người lại thích đặt tên cho con theo một chuỗi các ước nguyện, khiến họ tên quá dài, dài đến nỗi mà không thể ghi được trên chứng minh thư. Chẳng hạn như Lê Hiếu Nghĩa Đệ Nhất Thương Tâm Nhàn [1]. Mặc dù họ tên dài và có ý nghĩa thật đó. Nhưng nói đến để làm gì???

Họ tên dài ngoằng thì rắc rối cũng nhiều thứ lắm.

Một,  đó, nó không thể nào ghi hết đầy đủ trên chứng minh thư hoặc một số loại giấy tờ kiểu có kích thước nhỏ giống chứng minh thư như thẻ học sinh sinh viên, giấy phép lái xe, thẻ thư viện, thẻ ngân hàng...

Hai, nó trở thành chuyện phiếm cho người ta. Mặc dù cái tên đẹp và mang nhiều ý nghĩa nhưng cũng không tránh khỏi những cái cười nhạo của bạn bè khi thầy cô gọi tên lên bảng trả bài, khi đi làm các loại giấy tờ cá  nhân khác... Rồi thì trở thành mục tiêu "gây cười" trên mạng nếu tên họ có chút hài hước....

Ở đây, mình nhấn mạnh đến sự phức tạp, rắc rối của họ tên mình khi mình sử dụng trong "môi trường tiếng Anh". Và mình tin rằng đó cũng là rắc rối chung của những người Việt khác, có họ tên hơi dài như mình. Họ tên đầy đủ của mình là Nguyễn Thị Từ An. Khi mình làm bất kỳ thủ tục gì, mình cũng muốn ghi tên họ theo "chuẩn của passport".
Bữa nọ, mình ghi "Nguyen Thi Tu An". Thế là bị họ mặc định mình tên Nguyen, họ An. Họ gọi theo trình tự của trời Tây. Cứ chữ đầu tiên là tên, chữ cuối cùng là họ. Thế đấy! Chắc tưởng mình người Tàu.

Bữa khác, khi mở tài khoản ở một ngân hàng. Mình ghi
                    Tên: Thị Từ An                     Họ: Nguyễn

Rồi họ đưa giấy hẹn là tuần sau quay lại lấy thẻ. Đến hẹn, mình quay lại. Họ hỏi mình tên gì, mình bảo là "An". Hỏi họ gì? Mình bảo là "Nguyễn". Họ đem một đống phong bì có đựng thẻ ATM ra và tìm kiếm trước mặt mình. Sau một hồi tìm kiếm, cô ấy bảo "thẻ chưa về", và hẹn tuần sau lại đến. Trong lúc tìm kiếm, mình thấy có 1 cái ghi là T Nguyen. Mình nghĩ có thể là của mình. Mình bảo là T Nguyen là của mình, vì mình thấy chữ T Nguyen trong tài khoản ngân hàng điện tử của mình. Cô ấy bảo là không phải, rồi hẹn mình tuần sau quay lại.

Một tuần sau đó, mình quay lại. Cô ấy lại tìm và bảo là chưa có. Và mình lại thấy cái T Nguyen còn nằm đó. Lần này, mình đã in cái thông tin trên ngân hàng điện tử và mang theo cả passport. Rồi mình khẳng định cái T Nguyen là của mình. Sau 1 hồi chần chừ, cô ấy mở cái thư và đối chiếu thông tin. Và, xem, nó là của mình. Thế đó, từ cái tên An đẹp đẽ đã bị chuyển sang T. Cũng với cái cách như vậy, mình đã nhận rất nhiều thư lẫn bưu phẩm với tên người nhận là Thi Nguyen. Đó, mình đó! Là Thi Nguyen!

Rồi một bữa khác nữa, mình nhận được vài cái thư ghi Thi Nguyen. Mình mặc định đó là thư của mình. Vì "nhà có 3 nàng tiên", chỉ có mỗi mình họ Nguyen. Thế là mình mở thư ra coi. Nội dung trong thư chả liên quan gì đến mình. Nó là thư của người ta. Trước đó, cũng có người Việt đã ở đây, tên họ cũng có 4 chữ cái. Và Thi Nguyen đó là của chị ấy! Trời ạ! Cứ tưởng của mình, mở coi ráo sạch. Lúc đó, cứ sợ bị.... kiện vì tội xâm phạm thư từ người khác :(

Tạch với cái cách ghi Thi Tu An, Nguyen. Mình chuyển sang cách ghi khác, ngắn gọn hơn với 2 từ thôi: An Nguyen! Haìz, vậy đi, cho nó không bị nhầm lẫn và cho nó ... Tây Tây luôn.

Thế là, khi đi đăng kí hội thảo quốc tế, mình cứ ghi An Nguyen trong tất cả các tài liệu liên quan. Rồi một lần qua hải quan của một nước nọ. Anh chàng hải quan đứng nhìn mình, rồi lại nhìn passport, rồi kiểm tra visa, rồi nó lại đòi thêm thư mời hội thảo. Thấy cái tên trong passport và trong thư mời khác nhau. Nó hỏi: "là mày hả?". Mình bảo ừ, mà nó cứ nghi vấn và chần chừ. Mình bảo: "không phải tao thì làm sao đại sứ quán cấp Visa cho tao đi được". Rồi mình lại lằng nhằng với nó 1 mớ về cái tên và họ thế này thế này. Mệt!

Rồi, mình lại rút kinh nghiệm là không dùng An Nguyen trong các giấy tờ như vậy nữa. Và lại thêm một sáng tạo mới trong cách ghi tên họ của mình để không bị tra vấn hoặc không bị gọi sai nữa.
            Tên: An Thị Từ                  Họ: Nguyễn
Hoặc là phải ghi thế này: Nguyen Thi Tu An (Surname - Middle names - First name)
Mai mốt, đặt tên cho con 2 chữ cái thôi. Giống như thằng cháu mình ấy "Võ Tony". 
Vậy đi cho nó phẻ!

Melbourne, September 2nd, 2015
An Nguyen



References:

[1] Xem thêm:  http://kenh14.vn/xa-hoi/hai-huoc-gia-dinh-dat-ten-cho-3-nguoi-con-dai-va-doc-nhat-viet-nam-20140815124432464.chn